Tra OLong HaiYih. Được tạo bởi Blogger.
RSS
Trà ô long HaiYih xuất xứ từ quê hương Cầu Đất – Xuân Trường " Từ năm 1927, người Pháp đã đến vùng đất này lập Sở Trà, mộ phu từ miền Trung để khai khẩn đất trồng trà và xây dựng nhà máy chế biến trà đầu tiên của Việt Nam."

NHỮNG CÂU CHUYỆN THÀNH CÔNG: ROGERMANET Ở THUNG LŨNG CỦA NHỮNG CON ĐẠI BÀNG KHÔNG BIẾT BAY - PHẦN 2




ROGERMANET Ở THUNG LŨNG CỦA NHỮNG CON ĐẠI BÀNG KHÔNG BIẾT BAY - PHẦN 2


Hồi còn niên thiếu, ai nấy chỉ cần ngồi yên trong tổ, hăm hở chờ thức ăn đưa vào là ngấu nghiến và, hễ có đứa con nào không đập cánh ra khỏi tổ thì bố mẹ chúng thấy sung sướng lắm. Khổ thân đứa nhỏ nào chực vung cánh bay ra là bố mẹ thân yêu của nó lại răn đe “Này con trai, khép cái cánh lại đi con, có biết ra khỏi tổ là nguy hiểm thế nào không?”

Song, có ai chịu nổi cả đời bó cánh ngồi trong tổ. Cũng tới ngày mà lũ trẻ bắt đầu rũ bỏ trên thân bộ lông cũ thuở nào để khoác vào những chiếc lông dài êm mượt, sẵn sàng “cất bước vào đời”. Khổ nỗi, lần đầu trong đời thử vươn rộng đôi cánh đại bàng, chúng lại bị cha mẹ lẫn chòm xóm láng giềng nạt cho một trận: “Nhìn thử tụi bay coi, thứ con nít hăng bậy? Vung cánh lên, tụi bay không sợ mất thăng bằng rồi ngã nhào xuống đất à? Khép ngay cái cánh lại, tụi bay chỉ tổ khiến mấy đứa con nít khác nó học đòi cái ngu”. Muốn làm công dân tốt trong cái thung lũng này, bọn chúng phải chịu khó ngoan ngoãn nghe lời răn bảo của các bậc cha chú, ráng gấp cánh cho gọn rồi lo đi học cái ngành nghệ thuật chỉ cách trụ vào nhành cây, dù nước có tới trôn cũng phải ôm cành cho vững.

Dù muốn dù không, cũng có vài đứa nhất định tập vỗ cánh, khác với mấy đứa còn lại chỉ biết lo giữ thăng bằng. Chúng cứ tập vỗ, vỗ hoài đôi cánh và rồi, một ngày đẹp trời nọ, chúng phóng ra ngoài không trung, và vì chưa thuần nên đôi cánh cứ đập loại cả lên. Thấy cảnh, lũ đại bàng già được đà mắng mỏ: “Đã bảo mà không nghe, đồ dại dột.” Song chuyện kỳ lạ xảy ra. Sau một hồi chới với, bơi đập dưới những tán cây kia, chúng bắt đầu bay lên… bằng chính đôi cánh của mình! Lẽ tất nhiên, sự kiện này đã làm “kinh động” lũ đại bàng trẻ còn lại; bọn chúng tò mò muốn hỏi cho biết làm sao chuyện này lại xảy ra được, nhưng đám đại bàng già lại phớt lờ, ỡm ờ cho qua chuyện: “Chớ để ý đến chúng nó làm gì, lũ ngu ấy mà! Chẳng mấy chốc cũng thấy cái cảnh lỗ mũi ăn trầu, cái đầu xỉa thuốc cho mà xem; chúng chẳng hiểu mô tê gì cái chuyện an toàn cả.”

Những chú đại bàng đã tung cánh bay, giờ đây lại lượn vòng các bạn bè thời thơ ấu của mình rồi la lên “Nào các bạn, chúng ta đều là đại bàng cả! Tất cả chúng ta đều bay được mà! An toàn lắm, không hề gì! Nhảy ra thôi, các bạn, chúng ta có cánh mà…” Và từ trên không trung nhìn xuống, chúng thấy cái cảnh cả bầy đồng loại đáng buồn của mình đang nhút nhát, run rẩy, những kẻ có mắt mà như mù, cứ khăng khăng bảo rằng chúng là lũ ngu, lũ mơ hão. Đập cánh lượn vài vòng, những chú đại bàng tự do này dõi mắt nhìn những bạn bè cũ và gia đình mình lần cuối, đoạn giương đôi cánh cuộc đời, nhắm chân trời mới mẻ, cùng san sẻ tự do với những con đại bàng khác đang bay, đang lượn vòng múa nhảy trong bầu trời cao vợi.

Và từ câu chuyện này, RogerManet đã khám phá ra được cái lý do vì sao hầu hết chúng ta đều để mình bị trì trệ, bất khả vươn bước hướng tới tương lai. Nhớ thưở thiếu thời, ai mà chẳng có một ước mơ, ai không ngóng chờ hoài bão; tiếc nỗi, điều duy nhất chúng ta được gieo chặt vào đầu là phải làm sao để xếp yên đôi cánh, ngậm miệng làm thinh.

Ngày hôm nay, rảo bước ra đường, giương mắt ngó quanh: bạn sẽ thấy tất cả những con đại bàng, dù trưởng thành, vẫn còn co ro bám lấy nhành cây của mình, ngoan ngoãn sống cảnh đời buồn thảm. Đáng thất vọng nhất là, mỗi một con đại bàng đều được huấn luyện đầy đủ để chối bỏ cái gọi là “đại bàng tính” của mình. Mỗi ngày trôi qua, hằng hà sa số thiên hạ khắp đó đây vẫn không hay rằng mình đang phỉnh cái thân, cam tâm làm phận gà con ngoan hiền.

Website này dành cho những chú đại bàng ngoài kia. Nào, hãy vươn rộng đôi cánh đi, hãy buông mình vào không trung đi, rồi bạn sẽ thấy: bạn có đôi cánh vỗ bay được mà!

Phỏng theo “RogerManet chu du vào chốn bán hàng – Roger Konopasek"

http://traolonghaiyih.com/