Tra OLong HaiYih. Được tạo bởi Blogger.
RSS
Trà ô long HaiYih xuất xứ từ quê hương Cầu Đất – Xuân Trường " Từ năm 1927, người Pháp đã đến vùng đất này lập Sở Trà, mộ phu từ miền Trung để khai khẩn đất trồng trà và xây dựng nhà máy chế biến trà đầu tiên của Việt Nam."

NHỮNG CÂU CHUYỆN THÀNH CÔNG » THÓI QUEN VÀ NHỮNG SỢI XÍCH


Một vấn đề mà người ta thường đặt ra cho tôi tại hầu hết những cuộc hội thảo cũng như những buổi nói chuyện trước công chúng là: “Tôi muốn làm một cái gì đó khác, tôi có những ước mơ, song có gì chắc chắn không về việc theo đuổi những ước mơ của mình?


Tôi đã phải vật lộn một thời gian dài để tìm ra một cách trả lời cho vấn đề này, mãi đến lúc tôi tình cờ nghe được câu chuyện thú vị sau đây.

Voi là một trong những sinh vật khỏe nhất sống trên cạn. Chúng có thể quật chết một người trong nháy mắt, và chẳng có bất cứ một lý do hợp lý nào giải thích chuyện một chú voi phải hoàn toàn chịu sự sai khiến con người, chịu dùng thân kéo gỗ hay thồ những thứ nặng cồng kềnh trên lưng. Điều gì khiến những con khủng thú này phải ngon ngoãn phục tùng con người chúng ta?

Ta hãy chú ý  vào bài học đầu tiên về việc “Huấn luyện Voi 101”.

Khi một chú voi còn nhỏ, hãy dùng một sợi xích kim loại thật nặng buộc chân sau của chú vào một cái cọc đóng trên đất. Lẽ tất nhiên, chú ta rất muốn lon ton đi đâu đó, rong chơi để biết trời biết đất, để học cách đương đầu với những thách đố mà cuộc đời dành cho chú. Khổ nỗi, mỗi lúc chồm người để bước đi, chú cứ phải khổ sở bị những cọng xích nặng nề giật chân lại. Dù vậy, chú voi nhỏ vẫn cứ cố, và cố cho đến khi một điều lạ lùng xảy ra: chú học được một bài học rằng cứ cố để bước tới là chuyện vô ích; chú voi nhỏ đã “khôn hơn” rồi.

Và bây giờ là lúc bạn có thể cho chú voi nhỏ của mình “ra trường”; bạn có thể tháo cọng xích sắt ra khỏi chân chú vì chú đã trở nên “khôn hơn”, vì chú đã biết rằng tốt nhất là đừng có cố chạy đi đâu…, chú sẽ chịu ở yên làm một tù nhân của nền “giáo dục” mà chú đã thụ hưởng…, nhờ vậy mà bạn có thể làm cho một con thú khỏe nhất trên cạn trở thành một đầy tớ ngoan ngoãn chẳng bao giờ dám liều lĩnh “giật cọng dây xích”…

Thế thì, cha mẹ, bạn bè, những người thân yêu của bạn sẽ nói gì về những ước mơ của bạn? Có lẽ họ bảo bạn rằng: “Xem nào, quả là một mơ ước thú vị, song có vẻ mạo hiểm quá, mà mạo hiểm thì nguy lắm, thất bại là chuyện không chừng, thôi cứ an toàn cho chắc kẻo phải hối tiếc…”. Đúng! Đúng ở chỗ mỗi một ước mơ đều có cái giá của nó và lắm lúc, cái giá phải trả chính là sự thất bại… Song tôi tin là mọi người trong chúng ta đều giống những chú voi, chúng ta có một sức mạnh hơn là chúng ta nghĩ.

http://traolonghaiyih.com/